Tiếng ồn mình gây ra: phần ai cũng có mà ít ai tự nghe thấy
Hai bài trước nói âm đi bằng đường nào và nói chuyện riêng tư với hàng xóm. Cả hai viết từ vị trí người bị làm phiền. Bài này nói chiều ngược lại, và đó là chiều mà ai cũng có phần.
Lý do đơn giản: tai mình lọc tiếng do chính mình gây ra. Tiếng dép mình đi, tiếng tivi nhà mình, tiếng chó nhà mình sủa — mình nghe mà không thấy ồn, vì não biết trước nó sắp xảy ra.
Cách tự biết
- Đứng ngoài cửa nhà mình vào buổi tối và nghe một phút.
- Nhờ người trong nhà xuống tầng dưới hoặc sang phòng bên trong lúc mình sinh hoạt bình thường.
- Ghi âm bằng điện thoại đặt ở phòng bên cạnh rồi nghe lại.
- Hỏi thẳng hàng xóm một câu: "nhà em có ồn không anh chị cứ nói nhé". Người ta hiếm khi chủ động nói, nhưng được hỏi thì sẽ nói.
Câu thứ tư vừa là cách biết vừa là cách giữ quan hệ — hỏi trước thì sau này có gì họ cũng nói với mình chứ không nói với người khác.
Bước chân và va chạm
Đây là nguồn ồn số một ở chung cư và nhà nhiều tầng, và cũng là nguồn mà người gây ra ít nghĩ tới nhất — vì âm truyền qua kết cấu chứ không qua không khí, nên người ở dưới nghe rõ hơn người ở cùng tầng:
- Thảm hoặc thảm chạy ở lối đi giảm rõ rệt, nhất là nhà có trẻ chạy nhảy.
- Đệm chân bàn ghế — tiếng kéo ghế là tiếng gây khó chịu bậc nhất cho nhà dưới.
- Dép trong nhà loại đế mềm, bỏ guốc và dép cứng.
- Đóng cửa nhẹ; lắp đệm chặn cửa nếu cửa hay đập.
- Máy giặt và máy tập đặt trên đệm giảm rung, không đặt sát tường chung.
Loa, tivi, karaoke
- Âm trầm xuyên tường mạnh hơn âm cao — nhà bên nghe tiếng bass rõ hơn cả lời hát. Giảm bass là cách hiệu quả hơn giảm tổng âm lượng.
- Không đặt loa sát tường chung, và kê loa lên đệm.
- Dùng tai nghe sau một giờ nào đó — quy ước trong nhà thì dễ giữ hơn là nhắc nhau từng lần.
- Karaoke thì hỏi trước: báo hàng xóm hôm nào có tiệc, và kết thúc đúng giờ đã nói.
- Chốt một giờ im lặng cho cả nhà; giờ đó thì mọi thứ hạ xuống.
Vật nuôi
- Chó sủa nhiều thường vì buồn, sợ hoặc thiếu vận động — chữa nguyên nhân hiệu quả hơn quát.
- Chó sủa lúc chủ đi vắng là chuyện chủ không biết; nhờ hàng xóm nói thật hoặc để máy ghi âm một hôm.
- Cho đi dạo đủ làm giảm sủa rõ hơn mọi biện pháp khác.
- Xin lỗi và nói mình đang xử lý nếu bị nhắc — điều hàng xóm cần nghe là mình có để tâm.
Sửa chữa
- Báo trước, nói rõ làm mấy ngày.
- Tránh sáng sớm, giờ nghỉ trưa và buổi tối cho việc gây ồn nặng.
- Hỏi ban quản lý về khung giờ được phép nếu ở chung cư.
- Dồn việc ồn vào một quãng thay vì rải ra nhiều tuần.
- Xin lỗi trước và cảm ơn sau — hai câu này rẻ mà giữ được quan hệ nhiều năm.
Mấy nguồn hay bị quên
- Nổ máy xe trong hẻm buổi sáng sớm — dắt ra xa rồi mới nổ.
- Cửa cuốn lúc đêm khuya; tra dầu định kỳ giảm được nhiều.
- Nói chuyện điện thoại ngoài ban công ban đêm — giọng người truyền đi xa hơn mình tưởng trong không khí tĩnh.
- Cục nóng điều hoà đặt sát cửa sổ nhà bên.
- Máy bơm nước chạy nửa đêm.
- Chuông cửa và chuông báo để to hơn mức cần.
- Chuông báo thức lặp lại nhiều lần vào sáng sớm — người ngủ tiếp thì hàng xóm thì không.
Khi bị nhắc
- Đừng phản ứng phòng thủ. Người phải sang tận nơi nói thường đã chịu đựng khá lâu.
- Hỏi cụ thể: tiếng gì, lúc nào, nghe rõ ở đâu. Biết đúng nguồn thì chữa được ngay.
- Làm một việc cụ thể rồi báo lại — hành động nhỏ mà có báo lại thì hơn hẳn lời hứa chung chung.
- Đừng kể lể là nhà họ cũng ồn trong cùng câu chuyện; để dịp khác.
Một điều đáng nhớ
Sống gần nhau thì không ai im lặng tuyệt đối được, và cũng không nên đòi hỏi vậy. Trẻ con chạy, người già dậy sớm, có nhà làm ca đêm — đó là đời sống chứ không phải sự thiếu ý tứ.
Cái tạo khác biệt không phải là nhà nào ồn hơn, mà là hai bên có nói chuyện được với nhau hay không.